Thành phố Hanoi năm 1938, nơi ánh đèn điện lấp
lánh nhưng bóng tối vẫn bao phủ các ngõ hẻm. Một
người đàn ông không tên, được gọi là "Ảnh vệ
thầm lặng", sống bằng việc chụp hình cho những
gia đình nghèo để đổi lấy bữa cơm. Trong một đêm
mưa, anh phát hiện ra một bức ảnh cũ, có hình
một con quỷ đang trốn dưới chân cầu Long Biên.
Sáng hôm sau, một người phụ nữ trẻ chết trong
nhà hàng xóm, mắt mở to, tay nắm chặt chiếc vòng
đồng đã lâu không dùng. Cảnh sát không tìm thấy
dấu vết gì, chỉ thấy một vệt nước nhỏ từ cửa sổ
xuống sàn. Ảnh vệ thầm lặng bắt đầu theo dõi,
nhận ra mọi cái chết đều xảy ra ở những nơi từng
có truyền thuyết về ma quái.
Anh tìm đến thư viện cổ, nơi cất giữ những bản
ghi chép bằng chữ Nho về các sinh vật siêu nhiên.
Một cuốn sách nói về "Nữ thần Đen" – một sinh
vật từng bị đốt cháy vì tội ác, nhưng linh hồn
vẫn tồn tại, hút máu người sống để tái sinh. Anh
biết mình phải ngăn chặn điều đó, dù không ai
tin anh.
Trong khi đó, một nhóm thanh niên yêu nước âm
thầm tổ chức biểu tình chống thực dân. Họ không
biết rằng, ánh sáng của họ sẽ chạm đến bóng tối
mà anh đang chiến đấu. Một buổi tối, Ảnh vệ thầm
lặng bị tấn công bởi một sinh vật có đôi mắt đỏ,
nhưng anh dùng máy ảnh để phơi bày nó trước ánh
sáng. Sinh vật kêu gào rồi biến mất, để lại một
vệt lửa trên tường.
Cuối cùng, anh tìm thấy nơi Nữ thần Đen từng
sống – một ngôi chùa bỏ hoang gần hồ Tây. Trong
đêm trăng tròn, anh chụp hình cuối cùng, lần này
với một tấm ảnh trắng, không có bóng dáng nào.
Ánh sáng từ máy ảnh làm tan biến sinh vật, và
anh biết mình đã hoàn thành nhiệm vụ.
Đêm đó, anh không còn là "Ảnh vệ thầm
lặng". Anh
trở thành một phần của lịch sử, nhưng không ai
biết tên anh. Chỉ có những bức ảnh còn lại, và
một câu chuyện chưa ai kể.


