Nông dân trẻ tuổi Cao Văn Tùng bị dồn vào đường
cùng khi phát hiện mình mang thai sau cuộc tình
vụng về với thiếu gia nhà giàu. Trong lúc chạy
trốn, anh đụng độ một chiếc xe ngựa chở đầy thư
từ bí mật, rồi bất ngờ bị kéo vào thời không.
Khi mở mắt, anh đang đứng giữa phố Hà Nội năm
1938, áo quần rách rưới, tay nắm chặt cuống rau
muống. Người đàn bà đang ôm bụng bầu bên cạnh
anh là một cô gái lạ, cũng mặc áo vải sờn, nhưng
ánh mắt lạnh lùng như muốn giết anh.
Đêm giao thừa, hai người bị bắt giữ bởi binh sĩ
Pháp. Tùng được đưa đến dinh thự của chủ cũ, nơi
anh từng làm người hầu. Nhưng giờ đây, anh không
còn là người hầu — anh là kẻ ngoại đạo, mang
thai và bị coi là mối nguy cho danh dự gia đình.
Trong đêm, Tùng bị nhốt trong gian phòng dưới
hầm, nơi có tiếng động kỳ lạ mỗi khi gió thổi
qua khe cửa. Anh phát hiện ra một cái hòm gỗ cũ,
bên trong là những lá thư viết bằng chữ Hán, ghi
lại sự thật về cái chết của mẹ anh năm xưa.
Ngày hôm sau, anh bị buộc phải rời khỏi thành
phố. Nhưng trước khi đi, anh trao lại lá thư cho
cô gái mang thai, người mà anh biết là em gái
của chủ cũ. Cô không nói gì, chỉ nhìn anh bằng
ánh mắt buồn và giận dữ.
Tùng rời xa Hà Nội, nhưng trong lòng anh luôn
nhớ về đêm giao thừa, về cái hòm gỗ, về sự thật
chưa kịp hiểu hết. Anh biết rằng, dù đã trở về
hiện tại, anh sẽ không bao giờ quên được điều gì
đã xảy ra trong thời không đó.


