Năm 1978, Hà Nội. Một bà mẹ trẻ tên Hồng bị bắt

giam vì "hành vi phản động" sau khi phát hiện

chồng cô bị đưa ra xét xử. Trong tù, cô sinh con

trai nhưng bị ép buộc giao đứa trẻ cho nhà nước.

Khi được thả, cô chỉ còn lại một mảnh giấy viết

bằng chữ Nho: "Con trai ngươi đang ở miền

Nam".

Hồng sống qua ngày bằng việc làm thuê trong

xưởng dệt vải, giữ im lặng về quá khứ. Nhưng năm

1982, một người đàn ông đến tìm cô, mang theo

một bức ảnh cũ và lời nói: "Ngươi không phải là

người duy nhất mất con". Anh ta tên Minh, từng

là bạn thân của chồng cô, nay là cán bộ địa

phương.

Trong một buổi họp mặt gia đình, Minh nhắc đến

cái chết của chồng Hồng như một "tội ác cần trả

giá". Hồng biết anh ta đang giấu điều gì đó,

nhưng không dám hỏi. Cô bắt đầu thu thập bằng

chứng, tìm hiểu về những người khác cũng mất con

trong cùng thời điểm.

Một đêm, Hồng phát hiện Minh đang trao đổi với

một sĩ quan quân đội cũ. Họ bàn về một kế hoạch

"lấy lại công lý" thông qua các vụ án

xưa. Hồng

âm thầm ghi nhớ mọi chi tiết, dù biết rằng nếu

bị phát hiện, nàng sẽ bị coi là phản động lần

nữa.

Năm 1986, khi chính sách Đổi Mới bắt đầu mở cửa,

Hồng quyết định hành động. Cô gửi đơn tố cáo

Minh đến cơ quan công an, kèm theo danh sách

những người bị oan. Nhưng thay vì bị trừng phạt,

Minh được khen thưởng vì "đã góp phần ổn định xã

hội".

Trong lúc Hồng chuẩn bị rời thành phố, một người

phụ nữ lạ đến tìm nàng. Bà ta cầm theo một tấm

ảnh cũ, giống hệt con trai cô. "Anh ấy vẫn còn

sống," bà nói, "nhưng đang bị nhốt ở một trại

giam bí mật."

Hồng lao vào cuộc tìm kiếm, vượt qua hàng loạt

rào cản: giấy tờ không hợp lệ, sự nghi ngờ từ

đồng nghiệp, và cả sự lạnh lùng của chính gia

đình mình. Cuối cùng, nàng tìm thấy con trai

trong một khu vực bị phong tỏa, nơi người ta gọi

là "nơi không ai dám nhắc đến".

Khi gặp lại, cậu bé không nhận ra nàng. Nhưng

khi nghe giọng nói của Hồng, cậu khóc. Họ trở về

Hà Nội, nhưng không thể sống chung. Hồng biết

rằng, dù có tìm lại được con, nàng vẫn không thể

lấy lại được thời gian đã mất.

Đêm cuối cùng, nàng đứng trước mộ chồng, đặt lên

đó một bó hoa cúc trắng. Trong túi, cô để lại

một lá thư: "Tình yêu của ta không chết, chỉ là

đã phải trả giá quá đắt."