Cô gái tên Linh tỉnh dậy trong thân xác một
thiếu nữ năm 1938, đầu óc đầy ắp ký ức từ thế kỷ
sau. Nơi cô sống là Hà Nội, nơi người Pháp kiểm
soát, người Việt mưu sinh trong bóng tối của
thực dân.
Linh nhận ra mình đã trọng sinh, nhưng không
phải vì lỗi lầm nào. Cô chỉ muốn sống thật,
thoát khỏi cái chết cũ. Tuy nhiên, thân phận mới
khiến cô trở thành mục tiêu của gia đình quý tộc,
nơi có người anh trai là sĩ quan Pháp, và người
em gái bị bệnh nặng.
Bệnh của em gái không thể chữa bằng y học hiện
đại. Linh phát hiện ra một bí mật: thuốc chữa
bệnh nằm trong vườn nhà, nhưng chỉ được thu
hoạch vào đêm rằm, khi ánh trăng chạm vào lá cây.
Quy tắc này là luật bất di bất dịch của gia đình,
được truyền qua nhiều thế hệ.
Linh quyết định vi phạm luật, lấy thuốc để cứu
em. Nhưng điều đó khiến gia đình nghi ngờ, và
người anh trai bắt đầu theo dõi cô. Anh ta biết
về quá khứ của cô, dù không hiểu rõ.
Trong khi đó, Linh gặp một chàng trai nghèo, làm
việc ở chợ Đồng Xuân. Anh ta là con của người
lao động, không có tiền bạc hay địa vị. Hai
người yêu nhau, nhưng mối tình này sẽ bị gia
đình cấm cản.
Khi người anh trai phát hiện, anh ta dùng quyền
lực để đưa chàng trai đi tù. Linh không thể ngăn
cản, vì cô không có ảnh hưởng. Cô chỉ có thể chờ
đợi, hy vọng anh ta sẽ thoát khỏi ngục tù trước
khi bị xử tử.
Đêm rằm đến, Linh quay lại vườn, cố gắng tìm
thuốc lần nữa. Lần này, cô bị người anh trai
phát hiện. Anh ta không giết cô, mà bắt cô phải
chọn: hoặc bỏ mối tình với chàng trai, hoặc chịu
hình phạt nặng.
Linh chọn bỏ mối tình. Cô không thể để người
mình yêu chịu tội thay cô. Nhưng cô cũng không
thể sống tiếp trong thân xác này. Trong đêm ấy,
cô chết lần nữa — lần này, trong đau khổ và bi
thương.
Thân xác cô trở lại thời hiện đại, nhưng linh
hồn vẫn tồn tại. Cô thấy mình đang sống lại, lần
này trong một đời khác, nhưng không còn nhớ rõ
lý do. Chỉ biết rằng, mỗi lần trọng sinh, cô đều
mang theo nỗi đau của kiếp trước.
Và trong từng kiếp, cô luôn gặp lại người đàn
ông đó — người đã yêu cô, nhưng không thể ở bên
cô.


