Đêm mưa ở Hanoi, năm 1938. Một thiếu nữ học bá
lạnh nhạt tên là Lệ Diệp bị đâm chết sau khi
phát hiện bí mật về mối quan hệ bất chính giữa
cha cô và một người phụ nữ thuộc tầng lớp dưới.
Cơ thể cô bị vứt xuống sông, nhưng linh hồn
không rời đi.
Sáng hôm sau, cô mở mắt thấy mình đang nằm trên
chiếc giường gỗ cũ kỹ trong một ngôi nhà nhỏ gần
chợ Đồng Xuân. Gương mặt cô vẫn nguyên vẹn,
nhưng thân xác đã thay đổi. Cô nhớ lại, đây là
thời điểm trước khi cha cô bị bắt vì tội phản
quốc — khoảng năm 1936.
Lệ Diệp nhanh chóng nhận ra mình đã trọng sinh.
Cô biết rõ những sự kiện sẽ xảy ra: cha cô sẽ bị
bắt, mẹ cô sẽ tự tử, và gia đình cô sẽ bị xóa sổ
.
Nhưng lần này, cô không còn là đứa trẻ vô tội.
Cô sẽ thay đổi vận mệnh.
Một đêm, cô phát hiện ra thư từ giấu kín trong
tủ của cha. Nó chứa bằng chứng về việc cha cô
nhận tiền từ Pháp để lén thông tin cho phe kháng
chiến. Nếu để lộ, cả gia đình sẽ bị trừng phạt.
Cô quyết định giữ bí mật, nhưng cũng tìm cách
ngăn chặn cái chết của mẹ.
Một tháng sau, Lệ Diệp giả vờ làm người giúp
việc trong cung điện của một vị công nương giàu
có. Cô dùng tài năng toán học và ngôn ngữ để
được trọng dụng. Trong lúc đó, cô âm thầm thu
thập bằng chứng chống lại những kẻ muốn hại cha
cô.
Một buổi tối, cô bị phát hiện đang tra cứu hồ sơ
trong thư viện cung điện. Người giám thị phát
hiện ra cô không phải là người trong cung, và
báo cho chủ nhân. Cô bị bắt, nhưng trước khi bị
đánh, cô đưa ra một điều khoản: nếu không giết
cô, cô sẽ tiết lộ danh tính thật của người phụ
nữ mà cha cô yêu.
Ngày hôm sau, công nương gọi cô đến. Cô nói rõ
rằng người phụ nữ kia là con gái của một gia
đình quý tộc bị giam cầm bởi cha cô. Công nương
hoảng sợ, và buộc phải thả cô. Từ đó, Lệ Diệp
trở thành người được tin tưởng trong cung.
Cuối cùng, cô thuyết phục cha cô bỏ chạy trước
khi bị bắt. Mẹ cô không tự tử, mà sống sót nhờ
sự can thiệp của Lệ Diệp. Gia đình cô không bị
xóa sổ, mà được bảo vệ bởi những người trong
cung.
Khi Lệ Diệp nhìn lại, cô hiểu rằng trọng sinh
không phải là cơ hội để thay đổi quá khứ, mà là
để học cách sống đúng. Cô không còn là học bá
lạnh nhạt, mà là một người biết cân nhắc giữa
lòng trắc ẩn và lý trí.


