Tháng 3 năm 1978, cô gái trẻ Trần Thị Hồng bị

bắt giữ vì tội "đi sai đường" khi cố

đưa gạo cho

mẹ già ở làng. Trong trại giam, cô mơ thấy mình

trở về thời kỳ Tiền Chiến, nơi cha cô là một

quan lại lớn, sống trong cung điện nguy nga.

Khi tỉnh dậy, cô phát hiện mình đã trọng sinh,

nhưng không phải ở thời đại cổ xưa — mà ở một

phiên bản khác của Việt Nam, nơi chế độ bao cấp

chưa tồn tại, và gia đình cô vẫn còn nguyên vẹn.

Cô nhanh chóng nhận ra rằng, đây không phải là

quá khứ thật, mà là một thế giới giả tạo do hệ

thống điều khiển.

Để tồn tại, cô phải ký hợp đồng hôn nhân với một

tổng tài trẻ tuổi, người từng là người yêu cũ

của cô trong kiếp trước. Anh ta không nhớ cô,

nhưng cô biết rõ anh ta — và biết rằng nếu không

thoát khỏi cuộc hôn nhân này, cô sẽ mất tất cả.

Trong lúc đó, một quy định mới được ban hành:

mọi người có thể bị giam giữ nếu không tuân thủ

"thời đại đúng", và cô đang vi phạm bằng việc

sống trong một thế giới không tồn tại. Cô buộc

phải chọn giữa sự thật hay hạnh phúc, giữa tình

yêu và sự sống.

Cuối cùng, cô dùng mối quan hệ với tổng tài để

lật đổ hệ thống, nhưng giá của sự đổi thay là

mất đi chính mình — cô biến mất, để lại một bản

ghi âm nói về "tình yêu không cần tên".