Một đêm cuối năm 1978, cô gái trẻ bị đâm chết
giữa chợ Bến Thành khi đang mang theo phiếu
lương thực. Cơ thể cô nằm đó, lòng đầy oan khuất,
rồi bất ngờ tỉnh lại trong một căn nhà gỗ nhỏ ở
Hà Nội năm 1942.
Bên ngoài, tiếng còi xe hơi của người Pháp vang
lên, lá cờ đỏ sao vàng treo trên phố vẫn chưa
tồn tại. Cô nhìn vào gương, thấy mình là một
thiếu nữ mười lăm tuổi, thân xác khác nhưng tâm
trí nguyên vẹn.
Mẹ kế cô – người đàn bà lạnh lùng, luôn tìm cách
loại bỏ cô để giành quyền kiểm soát tài sản – đã
bắt đầu hành hạ cô ngay từ ngày đầu tái sinh. Cô
bị giam trong phòng, không được ăn no, chỉ cho
phép uống nước đun sôi.
Cô nhớ rõ, trong kiếp trước, mẹ kế đã lợi dụng
sự yếu đuối của cô để chiếm đoạt tài sản gia
đình. Kiếp này, cô quyết không để điều đó xảy ra.
Cô học cách sống khôn khéo, giả vờ phục tùng,
nhưng âm thầm ghi nhớ từng chi tiết về cuộc đời
mẹ kế.
Một buổi tối, cô phát hiện ra bí mật: mẹ kế từng
là người yêu cũ của cha cô, nhưng vì không chịu
nổi áp lực xã hội, đã bán đứng anh để đổi lấy
địa vị. Cô biết mình phải trả thù, nhưng không
thể làm theo cách cũ – vì trong kiếp này, cha cô
vẫn còn sống, và có thể cứu cô.
Cô bắt đầu viết nhật ký, ghi lại từng sự việc,
từng lời nói của mẹ kế. Cô cũng bắt đầu quen một
chàng trai nghèo, người mà cô biết sẽ trở thành
người yêu trong kiếp sau. Anh ta không biết cô
là ai, nhưng đôi mắt anh ấy khiến cô cảm thấy
quen thuộc như đã gặp trước đây.
Một lần, mẹ kế phát hiện nhật ký. Cô bị đánh đập,
nhưng không khai gì. Thay vào đó, cô đưa ra một
bản hợp đồng: nếu mẹ kế không rời khỏi nhà, cô
sẽ tiết lộ mọi chuyện đến chính quyền. Mẹ kế run
rẩy, nhưng không còn lựa chọn.
Cuối cùng, cô được tự do. Cô dùng kiến thức từ
kiếp trước để giúp cha xây dựng lại nhà cửa, mở
quán cà phê nhỏ. Chàng trai kia đến, và cô biết
mình đã vượt qua được số phận.
Trong một đêm giao mùa, cô nhìn ra cửa sổ, thấy
những chiếc đèn lồng đỏ bay phấp phới. Cô cười,
biết rằng mình đã sống đúng.


