Hà Nội năm 1938. Một đêm mưa, cô gái trẻ tên Như

Loan được phát hiện nằm bất tỉnh bên bến tàu.

Gia đình cô – một dòng họ danh giá trong tầng

lớp thượng lưu – cho rằng cô đã bị bắt cóc.

Nhưng thực ra, cô đã xuyên không về thời kỳ Tiền

chiến, khi Pháp còn kiểm soát Đông Dương.

Trong thế giới mới, Như Loan phải sống dưới thân

phận một tiểu thư nghèo, bị giam trong nhà trọ

nhỏ gần chợ Đồng Xuân. Cô nhanh chóng nhận ra

mình mang theo ký ức của một người khác – một

người phụ nữ từng bị giết trong một vụ ám sát

chính trị.

Ngày thứ ba, một người đàn ông mặc áo sơ mi

trắng đến tìm cô. Ông là Tướng quân trung thành,

từng phục vụ vua Bảo Đại, nay lẩn trốn sau khi

bị tình báo Pháp bắt giữ. Ông tiết lộ rằng Như

Loan là người kế thừa một di chúc bí mật liên

quan đến cuộc nổi dậy của các sĩ phu yêu nước.

Đêm đó, Như Loan bị bắt gặp đang đọc một cuốn

sách cổ, viết bằng chữ Hán. Người chủ nhà, một

người đàn ông già với đôi mắt sâu thẳm, nói rằng

cô đã vi phạm luật cấm sử dụng ngôn ngữ phương

Bắc. Ông đưa cô đến một ngôi đền nhỏ ở cuối phố,

nơi những người bị coi là "phản động"

thường lui

về.

Ở đó, cô gặp một nhóm thanh niên học sinh, đang

âm thầm tổ chức các buổi giảng dạy về tư tưởng

yêu nước. Một trong số họ, một chàng trai tên

Minh, nói rằng cô có thể giúp họ phá vỡ sự kiểm

soát của Pháp nếu cô dùng ký ức của mình để tìm

ra địa điểm an toàn cho các tài liệu bí mật.

Nhưng trong khi cô cố gắng hòa nhập, một sự kiện

bất ngờ xảy ra: một nhóm cảnh sát Pháp đột nhập

vào nhà trọ, tìm kiếm một người đàn bà bị đánh

dấu là "tội phạm chính trị". Như Loan

biết ngay

đó là cô – nhưng tại sao họ lại tìm cô?

Bị bắt giữ, cô bị tra tấn trong một căn phòng

tối tăm. Trong lúc bị trói, cô nhớ lại một chi

tiết quan trọng: trong ký ức của người kia, có

một bức tượng thần Phật bằng đồng, được giấu

trong một hốc đá gần cầu Long Biên.

Sáng hôm sau, Minh dẫn cô đến nơi đó. Họ phát

hiện một chiếc hộp gỗ chứa bản đồ và nhật ký của

một nhà cách mạng đã hy sinh. Nhưng khi họ định

rời đi, một viên chức Pháp xuất hiện, cầm theo

một lá thư do chính Như Loan viết từ tương lai –

một lá thư mà cô chưa từng biết mình đã viết.

Cô hiểu rằng mình không thể trở về. Và cũng

không thể dừng lại. Bước đi tiếp theo sẽ quyết

định số phận của cả một thế hệ.