Đêm hội trung thu ở Hà Nội, cô Lệ Quyên đứng bên
cửa sổ nhà lầu, nghe tiếng còi tàu từ ga Gia Lâm
vang lên. Người cha, một sĩ quan quân đội cũ,
đang gác chân lên bàn, hút thuốc lào, mắt đỏ rực
vì rượu. Cô nhận ra anh trai mình, Anh Quân, đã
về từ Sài Gòn, áo sơ mi trắng tinh, tay cầm lá
thư bí mật.
Trong căn phòng tối, cô mở bức thư. Nó chứa bản
đồ dẫn đến kho vũ khí do người Pháp giấu dưới
vườn hoa hồng của gia đình. Gia đình cô là một
trong những gia đình lớn nhất ở Đông Dương,
nhưng danh tiếng không giúp họ tránh khỏi sự
theo dõi của thực dân. Mỗi bữa ăn đều có mặt
người Pháp ngồi cùng, mỗi lời nói đều phải cân
nhắc.
Quý tháng 8, khi trời còn nắng cháy, Lệ Quyên bị
bắt gặp lúc trộm tiền từ ví của mẹ. Cô bị đánh,
bị nhốt trong nhà kho. Nhưng đó chỉ là khởi đầu.
Cô phát hiện ra rằng anh trai mình đã bán vị trí
gia đình cho phe kháng chiến, đổi lấy một chiếc
xe hơi mới. Cả gia đình bị coi là phản quốc.
Cuối tháng 9, cô dũng cảm đi tìm kho vũ khí.
Dưới vườn hoa hồng, cô đào được hộp sắt. Bên
trong là giấy tờ về các cuộc mua bán bất hợp
pháp, tên các quan chức Pháp, và một lá thư của
cha cô viết trước khi chết: "Con gái, hãy chọn
giữa lòng trung thành và trái tim mình."
Tháng 10, cô đưa tài liệu cho nhóm kháng chiến.
Họ trả lại cô một viên đạn, một cuộn băng ghi âm,
và một cái bẫy. Cô bị bắt giữ, bị tra tấn, nhưng
không tiết lộ gì. Khi thả ra, cô thấy anh trai
mình đã chết, nằm trên đường phố, ngực thủng,
tay vẫn nắm chặt tấm ảnh của mẹ.
Cuối tháng 11, cô quyết định rời Hà Nội. Trên
chuyến tàu cuối cùng đi Sài Gòn, cô nhìn lại
thành phố, nơi từng là quê hương, nay trở thành
battleground. Cô biết mình sẽ không quay lại.
Nhưng trong túi, cô giữ lại một mảnh giấy nhỏ:
"Tình yêu không thể sống nếu không có lòng trung
thành."


