Nữ tần bị ngã xuống một con phố Hà Nội năm 1978,
nơi giấy tờ bị kiểm soát chặt, thực phẩm được
phân phát theo phiếu. Cô tỉnh lại trong bộ áo
dài cũ, tay cầm một tấm thẻ đỏ ghi "Hồ Văn
Anh",
tên của một kẻ lưu vong hoàng tộc từng bị bắt
giữ vì âm mưu lật đổ chính quyền.
Bữa ăn tối hôm đó, cô nhận ra mình không thể
uống nước chè nóng mà chỉ có thể dùng nước đun
từ củi – luật bao cấp đã thay đổi cách sinh tồn.
Một người đàn ông lạ mặt đưa cho cô một túi gạo,
nói rằng cô đã "trả nợ ân tình" cho
gia đình ông,
nhưng không giải thích tại sao.
Cô tìm đến nhà bà nội, nơi sống sót sau chiến
tranh, nhưng bị đuổi ra vì không có phiếu xăng
để đi xe buýt. Trên đường về, cô thấy một chiếc
xe tải chở hàng hóa bị cướp, và bất ngờ phát
hiện mình có thể đọc suy nghĩ của người lái xe –
một dị năng chưa từng biết đến.
Trong lúc lẩn trốn, cô gặp lại người đàn ông kia,
người tiết lộ rằng cô là người kế thừa hệ thống
dị năng bí mật do cha cô thiết lập trước khi mất.
Hệ thống này hoạt động dựa trên sự trao đổi: mỗi
lần sử dụng năng lực, cô phải trả bằng một phần
ký ức hoặc tài sản cá nhân.
Một ngày, cô bị bắt giữ vì nghi ngờ là gián谍.
Trong trại giam, cô phải chọn giữa việc sử dụng
dị năng để trốn thoát (và mất đi ký ức về mẹ)
hoặc chịu đựng và bị giam thêm ba tháng. Cô chọn
thứ hai, nhưng trong quá trình đó, cô phát hiện
ra rằng người quản lý trại là một kẻ lưu vong
hoàng tộc khác, đang âm mưu lật đổ chính quyền.
Khi được thả, cô trở về nhà, nhưng gia đình
không còn nhận ra cô. Họ cho rằng cô đã chết
trong chiến tranh. Cô quyết định rời thành phố,
mang theo tấm thẻ đỏ và chiếc túi gạo, để tìm
kiếm nguồn gốc thật sự của mình – và cách trả nợ
ân tình mà không đánh đổi quá nhiều.


