Cô gái trẻ bị đánh chết sau khi bị bắt quả tang

trộm lương thực trong một bữa ăn tối tại nhà trọ

nhỏ ở Hà Nội. Lương thực là thứ quý giá nhất

thời bao cấp, và cô không thể xin được phiếu

phân phối. Cô tỉnh lại trong cơ thể cũ, nhưng có

khả năng nhìn thấy những "vật thể" bất

thường —

ánh sáng rung động trong không khí, âm thanh

vang vọng từ quá khứ.

Điều đó gọi là "dị năng", một điều cấm

kỵ trong

thời kỳ này. Cô biết mình đã chết, nhưng không

biết vì sao lại sống lại. Cô chỉ nhớ một điều:

người đàn ông từng yêu cô, nay là một kẻ côn đồ,

đã đứng bên cạnh lúc cô gục xuống.

Anh ta không còn là bạn trai cũ mà đã trở thành

một tên côn đồ của tổ chức kiểm soát phân phát

lương thực. Anh ta dùng quyền lực để trấn áp dân

chúng, và cô biết rằng nếu anh ta phát hiện ra

cô sống sót, anh sẽ giết cô lần nữa.

Cô bắt đầu luyện tập khả năng đặc biệt, học cách

đọc suy nghĩ của người khác qua ánh sáng rung

động. Nhưng mỗi lần sử dụng, cô mất đi một phần

ký ức về đời trước. Điều này khiến cô lo sợ:

liệu cô có thể giữ được bản thân nếu tiếp tục tu

luyện?

Trong một buổi kiểm tra lương thực, cô bị phát

hiện. Một nhân viên kiểm tra tiến gần, và cô

thấy ánh sáng rung động trong cơ thể anh ta —

anh ta là người có liên hệ với tổ chức. Cô phải

chọn: chạy trốn hoặc tấn công. Cô chọn tấn công.

Ánh sáng trong không khí bùng phát, và cô đẩy

anh ta ngã nhào. Nhưng cô cũng mất đi một mảnh

ký ức quan trọng — hình ảnh người mẹ đang ôm cô

trong đêm cuối cùng trước khi cô chết.

Sau đó, cô gặp lại người bạn trai cũ. Anh ta

đang đứng trước cửa nhà trọ, tay cầm thẻ phân

phối lương thực. Cô biết anh ta có thể giúp cô,

nhưng cô cũng biết anh ta sẽ không bao giờ tha

thứ cho cô.

Cô quyết định không nói gì. Cô rời đi, mang theo

chiếc thẻ lương thực, và bắt đầu hành trình tìm

kiếm nơi an toàn. Nhưng cô biết, dù có chạy đến

đâu, cô cũng sẽ không thoát khỏi cái bóng của

chính mình.