Bác sĩ Đào Huy Tùng tỉnh lại trong căn nhà trọ
nhỏ ở Hà Nội năm 1978, áo bệnh viện đã đổi thành
bộ quần áo vải sợi đay, tay anh nắm chặt tấm
giấy ghi tên con gái – Đào Linh. Anh nhớ rõ,
trong đời trước, anh là bác sĩ giỏi, nhưng sau
tai nạn, anh mất đi cả vợ lẫn con.
Giấy tờ trong túi cho thấy anh đang là nhân viên
y tế tại một bệnh xá nhỏ, nơi chỉ có vài cái
giường và thuốc men thiếu thốn. Ration phiếu
hàng tháng được phát vào cuối tuần, và người dân
tranh nhau xếp hàng từ sáng sớm. Anh không thể
gọi điện hay dùng máy tính; mọi thứ đều chậm
chạp, thiếu hụt.
Ngày đầu tiên, anh gặp bà cụ hàng xóm – mẹ của
một người bạn cũ, người từng nói rằng anh "còn
trẻ, còn cơ hội". Nhưng giờ đây, anh phải tự lo
cho con gái mới sinh, không có tiền mua sữa,
không có nơi nào để xin việc. Một luật cứng:
không được làm việc ngoài danh nghĩa chính thức,
nếu không sẽ bị coi là "chống lại chính
sách".
Đêm đó, anh tìm thấy một cuốn nhật ký cũ trong
tủ, viết bằng tay, với lời nhắc nhở: "Cái gì
cũng có thể mất, nhưng tình mẫu tử thì không".
Anh biết mình không thể quay lại đời trước,
nhưng có thể thay đổi tương lai.
Anh bắt đầu bán rau cải ở chợ đầu mối, dùng kiến
thức y học để chữa trị cho những người nghèo.
Người ta bắt đầu tin tưởng anh, gọi anh là "bác
sĩ không cần bằng cấp". Nhưng khi một người đàn
ông bị sốt rét nặng, anh không thể dùng thuốc
tây, chỉ có thể dùng lá cây và nước đun sôi.
Luật cấm dùng phương pháp "truyền thống" nếu
không có chứng nhận.
Một ngày, anh bị bắt vì "vi phạm quy
định", bị
đưa đến ủy ban xã. Họ yêu cầu anh phải "được đào
tạo chính quy" hoặc chấp nhận sống trong cảnh
nghèo. Anh không có bằng cấp, không có gia đình
hỗ trợ. Nhưng anh đã học cách sống mà không cần
hệ thống.
Cuối cùng, anh gửi con gái cho một người chị ở
Huế, rồi rời Hà Nội, mang theo một gói lá thuốc
và lòng quyết tâm. Trong chuyến đi, anh gặp một
người phụ nữ bị thương, và lần đầu tiên, anh
dùng kỹ năng của mình để cứu người mà không cần
sự cho phép của ai.
Đêm ấy, anh ngồi bên bếp lửa, nhìn con gái ngủ
say. Anh hiểu rằng, dù thế giới có thay đổi,
điều quan trọng nhất vẫn là lòng người.


