Nữ tần bị bắt giữ trong bệnh viện cũ, nơi từng

là căn cứ của các pháp sư trừ tà. Cô tỉnh lại

trong phòng khám nhỏ, bàn tay run rẩy chạm vào

cổ tay mình — một vết cháy lạ hiện lên, đánh dấu

cô là người có thể thấy ác linh.

Bao cấp đang sụp đổ. Mùa đông năm 1980, lương

thực được phân chia theo thẻ, đường phố vắng

lặng, nhưng trong bóng tối, những kẻ lẩn trốn

sau bức tường thành phố vẫn tồn tại. Nữ tần bị

gọi tên bởi một pháp sư, người đàn ông đeo mặt

nạ da dê, nói rằng cô là "người thừa

kế" của một

dòng họ đã chết từ lâu.

Tu tiên không phải là huyền thoại — nó là hệ

thống bí mật mà chính quyền dùng để kiểm soát

tâm trí người dân. Những ai có dị năng bị giam

giữ, biến thành quân cờ trong trò chơi quyền lực.

Nữ tần bị đưa đến một địa điểm bí mật, nơi các

pháp sư chọn người có thể "thức tỉnh"

để phục vụ

mục đích riêng.

Dị năng thức tỉnh khi cô chạm vào chiếc vòng

đồng cổ trong nhà kho. Ánh sáng đỏ bùng lên, làm

tan biến màn sương quanh cô. Pháp sư kia gục

xuống, miệng chảy máu. Cô biết mình đã vượt qua

giới hạn, nhưng cũng chính lúc đó, hệ thống phát

hiện sự bất thường — một cảnh sát khu vực xuất

hiện, yêu cầu cô nộp giấy tờ.

Lãng mạn không tồn tại trong bao cấp. Tình yêu

chỉ là một lựa chọn nguy hiểm. Nữ tần bị người

thân tố cáo vì "đi sai đường", bị giam trong

trại lao động. Nhưng trong bóng tối, cô học cách

điều khiển ác linh, dùng chúng để che giấu thân

phận. Một lần, cô cứu một cậu bé bị ám, đổi lấy

vài cân gạo.

Khi hệ thống phát hiện cô, họ gửi một pháp sư

khác — người từng là thầy cô của cô. Ông ta

không giết cô, mà đưa cô vào một cuộc thử thách:

nếu cô có thể sống sót trong ba đêm ở khu rừng

hoang, cô sẽ được thả.

Đêm đầu, cô gặp ác linh của mẹ mình — người đã

chết vì bệnh tật, nhưng linh hồn bị mắc kẹt do

lòng oán hận. Đêm thứ hai, cô đối mặt với một

pháp sư bị mất trí, người từng giúp đỡ gia đình

cô. Đêm thứ ba, cô thấy mình trong gương — không

phải hình dạng hiện tại, mà là một người phụ nữ

khác, với đôi mắt xanh như nước biển.

Sau ba đêm, cô được thả. Nhưng cô biết, đây chỉ

là khởi đầu. Tu tiên không phải là tu luyện, mà

là một cách để kiểm soát. Dị năng không phải là

may mắn, mà là sự lựa chọn buộc. Và trong bao

cấp, mọi thứ đều có giá.